BỞI VÌ ĐÔI KHI TỪ BỎ LÀ MỘT CÁCH ĐỂ THÀNH CÔNG

Thường thì chúng ta bị ngập ngừng khi phải từ bỏ là do nỗi sợ đối với cái gọi là “tiếc nuối nỗ lực bản thân”. Khi thời gian trôi qua, năng lượng, tài nguyên mà chúng ta đầu tư vào một dự án càng nhiều, các khó khăn sẽ ngày càng chồng chất.

Chẳng biết từ lúc nào, “từ bỏ” trở thành một cụm từ mang tính chất tiêu cực;  sự hình dung của chúng ta khi nghe đến “từ bỏ” luôn luôn có một tí bất lực cùng buông xuôi và không đành lòng.  

Nhưng hãy nhìn vào thực tế, “từ bỏ” là một trạng thái mà chúng ta đáng ra phải luôn sẵn sàng để đối mặt một khi bắt đầu một vấn đề nào đó. Chúng ta đã nghe rất nhiều về những trở ngại trên con đường đời vốn chẳng có gì dễ dàng này, về hàng tá các khó khăn vẫn luôn chờ đón ở phía trước. Trừ khi ngày mai mặt trời không mọc nữa, chúng ta sẽ phải chiến đấu với sự hoài nghi về ngoại cảnh, về người đồng hành và cả chính bản thân. 

Câu hỏi đặt ra là: Nếu như không tìm được sự khả thi, liệu chúng ta có nên tiếp tục cứng đầu không từ bỏ? Nếu như tôi, hay bạn, cố gắng kiên trì một việc gì đấy mà chẳng nhìn thấy sự tiến triển? Nếu như bạn mãi cứ phóng xe trên một con đường mà dần dà bạn chẳng còn chút nhiệt huyết với nơi bạn đang hướng tới, sự kiên trì ở đây có còn là hợp lý?

Vậy làm cách nào để bản thân bạn hiểu đâu là lúc phải buông bỏ, chấp nhận thất bại của bản thân?

Khi bạn không tìm thấy “ánh sáng nơi cuối con đường”

Khi bạn không thấy việc mình làm có bất kỳ tiến triển tốt nào, hoặc bạn mắc kẹt trong những con số cùng một tá vấn đề đang tiếp cận, có lẽ đây là lúc bạn nên xem xét từ bỏ.

Với “trở ngại tạm thời”, bạn có thể gặp nhiều trở ngại, nhưng vẫn sẽ có nhiều ngóc ngách bạn có thể dò ra để “đi đường vòng” qua chúng. May cho cái tiệm kem, ngoài Cohen ra còn có Jerry – anh này hoàn toàn bình thường với chức năng hít ngửi.

Trong khi đó, “trở ngại vĩnh cửu” xuất hiện khi bạn đối ngại với những vấn đề dường như không có lối thoát. Mọi thứ rất mù mờ và sự trì trệ tăng dần theo thời gian khi bạn chưa tìm ra giải pháp. Có lẽ bạn sẽ muốn mãi theo đuổi một ngành nghề nào đó bạn yêu thích khi bản thân không đủ điều kiện sức khoẻ và khả năng thành công cứ mãi tụt lùi theo thời gian – khi bạn đã ngày càng lớn tuổi và không thể thâu nạp thêm nhiều kiến thức, cũng như chịu đựng sự ngược đãi bản thân đến từ chính các quyết định của mình.

Khi nỗi đau còn đáng sợ hơn cả phần thưởng

Nếu như cứ cứng đầu làm cái việc khiến thể chất lẫn tinh thần của bạn đều bị ảnh hưởng tiêu cực, bạn nên biết cách lùi lại và đánh giá nó đi. Gồng gánh mãi nỗi đau trong khoảng thời gian dài chỉ khiến nỗi đau trở nên ngày càng kinh khủng và đến một ngày nào đó, nó sẽ nuốt chửng tâm hồn bạn.

Nếu ở trường hợp bạn, máu, mồ hôi cùng nước mắt đã phải rơi, nhưng trên nền cát sa mạc, chẳng có một dấu hiệu cho thấy ốc đảo đang ở trước mắt, bạn nên thuê một chú lạc đà rồi tìm đường khác khẩn trương. Hãy hỏi bản thân, phần thưởng mà bạn mong muốn có xứng đáng với sự kiệt quệ bạn đang phải trải qua? Một cuộc đổi chác mà thế lỗ thuộc về bạn là cuộc đổi chác không hề khôn ngoan.

Thường thì chúng ta bị ngập ngừng khi phải từ bỏ là do nỗi sợ đối với cái gọi là “tiếc nuối nỗ lực bản thân”. Khi thời gian trôi qua, năng lượng, tài nguyên mà chúng ta đầu tư vào một dự án càng nhiều, các khó khăn sẽ ngày càng chồng chất.

Bạn quyết định “chầy cối” vì bản thân bạn cũng chẳng có lựa chọn nào khác.

Trải nghiệm một thói quen lặp đi lặp lại mang tới cho bạn cảm giác an toàn, quen thuộc; đồng thời càng làm bạn trở nên bảo thủ với những điều lạ lẫm. Quyển lịch thì cứ xé, ngày này qua tháng nọ, chẳng còn sự lựa chọn nào hiện hữu trước mắt bạn trừ cái bạn đang cứng đầu lao vào như một con thiêu thân. Lấy ví dụ rất đơn giản thôi, ở quán phở bò, người ta cho bạn 5 sự lựa chọn lặp đi lặp lại mỗi ngày, thế đã bao giờ bạn hỏi sự lựa chọn thứ 6 chưa? Biết đâu họ có đấy mà không nói với bạn thôi.

Khi lối đi hiện tại không tương đồng với giá trị bản thân bạn.

Có rất nhiều lý do khiến ta đi đến quyết định làm cái gì đó. Đôi lúc, chính sức ép xã hội ảnh hưởng đến cách chúng ta chọn mục tiêu để theo đuổi. Vài lần khác, chúng ta muốn thoả mãn nguyện vọng của người khác bằng cách bước trên con đường họ chọn cho chúng ta. 

Phải mất rất nhiều thời gian để chính bản thân bạn có thể biết được mình đánh giá cao yếu tố gì. Bạn có thể đánh giá cao sự độc lập, sức sáng tạo hay khả năng hướng ngoại hoạt bát. Có khả năng bạn vẫn đang trong quá trình tự “lọc list” của mình, nhưng đến khi bạn thật sự tìm ra các yếu tố ấy, các tiêu chuẩn sẽ hiện hữu thật rõ ràng.

Quyết định bỏ tất cả để bắt đầu lại từ đầu không hề là dễ dàng. Thậm chí biết lúc nào nên từ bỏ và làm sao để chấp nhận lại càng khó khăn gấp bội.Nhưng nếu bạn cứ tiếp tục khám phá, tiếp tục điều chỉnh bản thân rồi học cách từ bỏ điều gì đó, cơ hội thành công sẽ đến với bạn đấy.